Cảm xúc
Bài thứ nhất
Qua bao đắng cay mới có một cái nhìn độ lượng
Qua bao thăng trầm mới biết thứ tha
Qua một sa mạc đau thương , qua một biển đời oan trái
Ta còn ta trần trụi giữa đời .
Ta đã sống
Danh dự như chiếc áo chắp vá nhiều nơi .
Tình yêu như kẻ ăn mày
Đạo đức như một gã ngu ngơ như một thằng khờ khễnh .
Ta bỏ lại rồi
Những nề nếp gia phong bên bờ rào lễ nghĩa .
Ta đánh mất rồi em
Trong quá khứ trái tim .
Có một gã lênh khênh trên đường đời khập khễnh
Dở khóc dở cười
Có một gã lang thang suốt một thời dang dở
Trở thành trắng tay .
Ta không chờ đợi em nơi ngưỡng cửa thiên đường
Ta không đi cùng em nơi cuối trời âm phủ
Nhưng có một khung trời riêng tư sâu thẳm nhất
Ta dành cho em .
Có một thời thiêng liêng đẹp đẽ nhất
Ta yêu em .
1993
Thơ Như Đồng
Uống rượu một mình
Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .
Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .
Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say .
1999
Cảm xúc
Bài thứ hai
Mẹ dặn tôi :
- Không ai thương mình bằng mẹ mình và vợ mình
Người từng trãi khuyên tôi
- Không ai giúp mình bằng mình tự giúp mình
Bạn bè nhắc nhở tôi
- Cố gắng thành công và biết im lặng .
- Ta hiểu rằng :
Hận thù không đem lại cho con người hạnh phúc
Mạnh hơn chiến thắng là sự khoan dung .
Đừng đánh mất niềm tin vào con người
Mọi người nói như thế
Niềm tin! …
Tôi để vào sâu thẳm trái tim .
Tình yêu …
Kẻ hèn nhát thì đánh mất
Kẻ cơ hội thì chiếm đoạt
Kẻ vụ lợi thì bán rẻ
Tình yêu làm cho con người kiên cường và dũng cảm
Tình yêu là tự do và lòng can đảm .
Trước bạo lực
Kẻ hèn nhát cuối đầu
Kẻ đê tiện nịnh nọt
Người dũng cảm dám hy sinh
Người khôn khoan biết chiến thắng .
Trước sự thật
Người trung thực bình thản .
Ba mươi năm …
Mười năm đắng cay
Mười năm nước mắt hòa trong sách vở
Mười năm tóc mẹ bạc đã và rụng gần hết .
Ngày tôi đi
Mẹ trao cho tôi một gói hành trang bé nhỏ
Nghèo như mẹ tôi và buồn như xứ sở
Tôi cúi đầu
Lạy mẹ
Tôi đi !
1993
Thơ viết cho em
Bài thứ 13
Sao em không đi con đường
Nơi anh đánh dấu cho em những chiếc lá
Em đi con đường mênh mông quá
Con đường kia làm chảy máu em tôi .
Em cứ lang thang nơi bờ bãi
Chẳng biết đi đâu chẳng biết về đâu
Em tiếc nuối làm chi mà day dứt mãi
Những nỗi buồn nơi xứ sở xa xôi .
Anh tìm em khắp sông khắp suối
Anh tìm em khắp phố phường
Anh tìm em nơi vực sâu tăm tối
Cuối những con đường mà chẳng thấy em đâu .
1997
Thơ viết cho em
Bài thứ 14
Từ ấy ta đi
Những đẹp đẽ vinh hoa nhuốm bụi đường bạc phếch
Xác xơ mái đầu
Nhạt nhòa những dòng sông chảy
Phôi pha những núi non buồn .
Từ ấy ta đi
Một ngày mưa gió
Ta nhận ra em ấm áp hiền hòa .
Từ ấy ta đi
Một ngày cởi mở
Ta nhận ra em chân thật khiêm nhường .
Từ ấy ta đi
Một ngày cách trở
Nhìn đâu cũng thấy bóng hình em
Gió mưa khơi thành con sông nhớ
Từ nơi sâu thẳm chảy thương yêu .
8/2000
Thơ viết cho em
Bài thứ 15
Khi vầng dương mọc
Những ngôi sao cũng vừa lặng
Ánh sáng không cho ai thấy nỗi đau của mặt trời chiến thắng .
Ơi người đi sao mà không ngẩng mặt
Đường xa xôi nặng trĩu những ưu tư
Dòng sông ướt mãi đôi bờ nhân thế
Bờ bãi hoang vu côi cút những linh hồn .
Tìm đâu đây vách đá của ngàn năm
Hình bóng người xưa mù mịt dưới rêu phong
Ta tìm ta nơi dòng sông năm ấy
Bóng nước xôn xao không một bóng hình .
Ta tìm em
Dòng sông xưa vắng lặng
Trái tim in bóng hình em
Trái tim rơi xuống dòng sông rồi trầm luân mãi .
9/2000
Thơ viết cho em
Bài thứ 16
Anh tặng em nhành hoa
Ngày kia nhành hoa héo
Em sẽ không còn giữ lại nhành hoa của anh .
Anh tặng em quả táo
Em ăn vào trong bụng
Anh mới yên lòng .
Một ngày kia
Em nhận ra anh là một thằng giả dối
Và em là người đưa anh ra pháp trường xử trãm
Anh cúi đầu không một lời ân hận
Nhưng xin em giữ lại
Trái tim của một chàng trai trẻ đã yêu em.
11/2000
Thơ viết cho em
Bài thứ 9
Chỉ một lần ,một lần thôi
Để rồi ta lang thang mãi
Để rồi ta không biết tìm em đâu.
Để rồi ngôi cao xa quá
Để rồi danh vọng hão huyền
Để rồi ta đi sương gió
Mây trôi bạc trắng mái đầu
Con thuyền trầm luôn đó
Chợt nhận ra em trong trái tim mình .
1995
Thơ viết cho em
Bài thứ 10
Qua một thời điêu đứng
Ta là kẻ thảm bại
Qua một miền gian nan
Ta là kẻ đơn độc
Bên kia là lãng quên, bên kia là vực thẳm
Sẽ chẳng còn khổ đau và nghiệt ngã
Sẽ chẳng còn tội lỗi và thứ tha
Sẽ chẳng còn em và chẳng còn ta.
Sẽ chẳng còn gì mà đời cứ day dứt mãi
Sẽ chẳng còn gì mà đời cứ khổ vì nhau
Giọt nước mắt một đời người rơi xuống…
Tan thành sương khói tan thành hư không .
1995
Thơ viết cho em
Bài thứ 11
Em chợt đến và em chợt đi
Người xa xôi cũng còn vì dấu son
Tìm em đâu mãi
Biết tìm em đâu…
Tìm em trong cõi nhập nhòa
Hài xưa rách nát dán dấp bơ phờ
Đường đi sáng tối bến bờ mênh mông .
1995
Thơ viết cho em
Bài thứ 12
Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ gặp lại em
Nơi phía bên kia ngọn núi .
Em có nhận ra ta
Có còn nhận ra ta
Xứ xở xa xưa của một thời trác việt
Nơi chốn hoang vu bờ sắt đá mỏi mòn…
Chỉ còn ta đây…
Và tình yêu em.
1997
Thơ Như Đồng
Những người đồng hương
Những người đồng hương
Quê nhà túng bấn nên làm ăn xa
Đường xa mệt mỏi , phố xá lần dò
Chiều nay phiêu dạt đến nhà ta đây .
Những thân phận lỡ làng
Những cuộc đời chắp vá
Hiểu biết không cần đến nơi
Nghề nghiệp không cần đến chốn
Vừa là ghế vừa là mâm
Thênh thang ngồi giữa nền nhà lai rai .
Sông hiền biển lặng
Tưởng là bặt tăm
Nào đâu tông tích đi theo suốt đời .
Ta - con đò nơi dòng sông
Ta - lưỡi cày nơi gốc rạ
Ta - vách đá chơ vơ của núi đồi hoang phế
Một thời xưa tang tóc của núi sông .
Trời xanh ơi cứ cao chi cao quá
Và trần thế cứ lô nhô không hết những nỗi buồn .
Rượu đã cạn dần nơi đáy túi
Cơn say đã tỉnh lại rồi
Ta còn câu thơ …
Đọc với quê hương với bạn bè .
1998
Vĩnh biệt
Ta đổi cả Trái Đất để xin em một bông hồng
Và giờ đây tôi chỉ còn một tấm thân trần trụi
Tôi - Một ông vua tình yêu phiêu bạt
Suốt đời lang thang.
Em đã chôn tôi bên bờ cao danh vọng
Em đã chôn tôi trong sự khổ đau và bạc bẽo của người đời .
Tôi sẽ trở về trong em dù xác thân chỉ còn là hài cốt
Tôi sẽ trở về trong em dù chỉ là hồn ma oan khốc .
Trên mồ tôi không có một đóa hoa nô lệ
Đất cằn cõi chôn tôi trong tự do nghiệt ngã
1994
Cảm xúc
Bài thứ năm
Mẹ nuôi con bằng những bát cơm tần tảo
Ru giấc ngủ của con bằng lời ru góa bụa
Tuổi thơ của con là những vành khăn tang tóc
Chiến tranh liên miên đi qua đời mẹ ngày xưa trẻ đẹp giờ đã già nua .
Mẹ dạy con bài học bằng chính cuộc đời của mẹ
Con lớn lên bằng bài học của một người thua thiệt
Bài học đau thương cay đắng của đời người
Quê hương năm tháng tủi buồn
Mái nhà xưa gió mưa tơi tả
Mẹ già thân chiếc đơn côi
Vườn xưa lá rụng rơi đầy lối đi
Một vùng quê ấy cô liêu
Mồ cha hoang vắng tiêu điều
Xác xơ đời mẹ sớm chiều buồn đau .
Đường con đi côi cút
Bao đêm rồi mẹ khóc xót thương con
Con vẫn đi …
Để một ngày kia con mang con mang về dâng mẹ từ trong trái tim là sự công bằng.
Những con số về cuộc chiến tranh đã được nằm trong các kho lưu trữ
Những kỳ tích về cuộc chiến tranh đã được nằm trong lưu giữ trong các viện bảo tàng
Và chiều nay bên đài tưởng niệm có người mẹ khóc
Như là mẹ của tôi .
1993
Cảm xúc
Bài thứ sáu
Gã ngồi đó im lặng cúi đầu
Gã ngồi đó áo quần nhàu nát che bên trong một khối u buồn
Gã ngồi đó trong ký túc xá sinh viên một chiều xa vắng .
Gã hiểu :
Lòng nhân hậu không làm nên danh phận .
Và … gã ra đi …
Để lại phía sau
Một lời trách cứ
Một tiếng thở dài
Một lời lăng nhục .
Gã đi qua dòng sông bên lỡ bên bồi
Gã đi qua dòng đời bên trong bên đục
Gã nhặt những mảnh vỡ trái tim cuộc đời mình xâu thành chuỗi ngọc
Và gã hát nghêu ngao :
Ta cho em một mùa hoa héo hắt
Ta cho em một mùa quả mất mùa
Ta cho em một thời trai thất vận
Để em buồn cho hết một thời xuân .
Ta biết ơn em đồng xu đáy túi
Ta biết ơn em một lát xoài xanh
Ta biết ơn em nỗi buồn in sâu trong mắt
Theo ta đi suốt một đời .
Tội nghiệp cho em mùa hoa không kịp hái
Tội nghiệp cho em mùa trái lỡ làng
Tội nghiệp cho em bước chân buồn năm tháng
Tội nghiệp cho người , tội nghiệp cho ta .
1993
Cảm xúc
Bài thứ 7
Những lúc gian nan mới rõ đươc lòng bè bạn
Những lần gục ngã tôi biết mình không phải là kẻ yếu hèn
Những giọt nước mắt sẽ cuốn trôi nỗi đớn đau cay nghiệt
Năm tháng trôi nhanh tôi mong mình đừng già trước tuổi .
Đời tôi trôi nỗi , mẹ tôi già rồi
Bàn tay em để bên tôi
Bơ vơ trên một cõi đời đơn côi .
1994
Cảm xúc
Bài thứ 8
Chiều nay
Có người kiệt sức
Nằm lại bên đường .
Ôi ! Sự hy sinh
Khổ đau
Mất mát
Danh vọng
Tiếng tăm .
Sự cô đơn và vĩ đại của con người phút chốc cũng trở thành vô nghĩa .
Trên sườn dốc
Những thân phận nằm yên
Những con người lùi về dĩ vãng
Đêm tối và lãng quên
Trên đường thời gian đi về vĩnh cửu
Còn mấy con người .
Mười năm …
Những trang sách
Và chiếc áo ngoài đã mục .
Mười năm
Cho ta hiểu bạn bè
Thấu nghĩa đúng sai .
Mười năm…
Ta dành tặng cho em trái tim
Em để rơi lăn lóc
Những người ra đi nhặt làm kỷ vật
Chuyền cho nhau trên những chặng đường .
1995