Sign up

Uống rượu một mình

Thơ viết tặng em — Viết bởi nhudong @ 08:22
Thơ Như Đồng 

Uống rượu một mình 
 

Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .  

Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .  

Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say . 

1999



Tranh chấp ở giáo xứ Thái Hà : chính sách đất đai còn bất cập



Hành trình xuyên Việt - Về miền Trung

Chung, Hành trình Xuyên Việt — Viết bởi nhudong @ 11:45
 

  Hành trình xuyên Việt - Về miền Trung

  Mình sinh ra ở vùng quê bé nhỏ, hẻo lánh ở của miền Trung, từ nhà mình đến quốc lộ Một chạy qua phải đến 15 km . Lũ trẻ bọn mình hồi nhỏ ít đứa được thấy xe lửa mặc dù hàng đêm chúng nghe được tiếng những đoàn tàu xình xịch chạy qua. Có một lần bọn trẻ chúng mình rủ nhau đi bộ xuống cầu Dợi, chỉ một mục đích đơn giản thôi là nhìn thấy được một đoàn xe lửa chạy qua.
  Có những gia đình nghèo mà con cái đều hiếu thảo kính yêu cha mẹ, mình yêu quê hương mình đó là một lẽ tự nhiên chân thật trong tâm hồn mỗi con người chúng ta.
  Hè năm nay mình quyết định dẫn cu Đức về thăm quê nội ngoại, đó là một hành trình xuyên Việt dài 2000 cây số, đi qua nhiều thành phố và làng mạc. Một chuyến đi dài ngày hao tổn nhiều sức lực. Cuộc hành trình này ba và con mỗi người đem theo ba bộ đồ và một áo lạnh, thuốc trị nhiễm trùng tiêu hóa, thuốc cảm, thuốc trị nhức mỏi, thuốc chống ói khi đi tàu xe, một chai dầu gió và một máy ảnh.
   Buổi chiều ba và con đi xe buýt xuống bến xe miền Đông, sau đó đi xe chất lượng cao về Bình Định. Đi xe chất lượng cao được bao ăn và nước uống. Sáng hôm sau thì về đến cầu Dợi, một địa điểm thuộc huyện Hoài Nhơn , Bình Định.
Ăn sáng ở cầu Dợi 
Ăn sáng ở cầu Dợi - món bún giò ở đây rẻ ngon và cay

đám cưới miền quê
Đám cưới miền quê

chi tôi

dì sáu

Dì sáu
  
   Từ cầu Dợi về thị trấn Tăng Bạt Hổ 30 ngàn tiền xe ôm, nhưng hai ba con phải về nhanh Ân Tường để kịp dự đám cưới, tiền xe ôm là 50 ngàn. Xe đi qua thung lũng xung quanh núi là núi, những dãy núi trùng điệp chồng lên nhau. Tôi chỉ tay về một hẻm núi xa nói với cu Đức đó là dôc Bà Bơi, xã Bok Tới , một địa danh đã sinh ra sư đoàn 3 Sao Vàng thiện chiến. Một sư đoàn chủ chốt trong việc phòng thủ tuyến biên giới phía Bắc trong chiến tranh biên giới Việt - Trung, và đã gây ra những thiệt hại nặng nề cho quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc anh em, mà đến hôm nay trong những hồi ức chiến tranh từ phía bên họ còn bốc mùi nể sợ. Phần lớn lính của sư đoàn 3 Sao Vàng lúc đó là được tuyển từ vùng đất Bình Định này. Nhớ lại cậu hai Nghiệp là lính của chế độ Sài Gòn ngượng ngùng ngồi vào hàng ghế danh dự trong ngày lễ quốc khánh vì có con trai hy sinh trong chiến tranh biên giới năm nào mà sao tôi cứ thấy ngùi ngùi.
  Đám cưới miền quê mà có nhiều xe hơi đời mới đắt tiền , nó khác biệt với con người, nhà cửa, quê hương nghèo nàn.
  Thị trấn Tăng Bạt Hổ là thị trấn huyện lỵ của huyện Hoài Ân, Tăng Bạt Hổ là tác giả của phong trào Đông Du mà hai lành tụ đó là nhà yêu nước Phan Bội Châu và hoàng thân Cường Để.Nơi sinh của Tăng Bạt Hổ thuộc làng An Thường, Xã Ân Thạnh , Hoài Ân Bình Định. Hoài Ân cũng là quê hương của tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu.
  Có hai thằng bạn mà tôi ghé thăm đầu tiên, một thằng tên là Hòa kỹ sư nông nghiệp làm ở phòng khuyến nông huyện, hắn là một tên thâm trầm ít nói, không phóng khoáng lắm trong việc chi xài. Tên kia là Tân là giáo viên trường cấp hai trường thị trân, trước đây Tân dạy toán ở trường cấp 3 huyện sau đó bị giảm biên chế, mới xin dạy lại bảy tám năm nay. Trong nhà Tân có treo nhiều bằng khen, giấy khen dạy giỏi mà người ký là thằng Lim trưởng phòng giáo dục ,học sau hắn một năm. Tân còn có nghề võ, và là thầy dạy võ nỗi tiếng ở đây.Vợ Tân là con nhà nề nếp. Tân một ông thầy văn võ song toàn và cũng là người có nếm đủ mùi vị dân đen miền cao. Mấy thằng tui rủ nhau đi một chầu thịt cầy Truông Sỏi.( còn tiếp )


   Có một người thầy mà lần nào về quê tôi cũng đều ghé thăm, đó là thầy Cư. Thầy Cư về dạy học ở Hoài Ân từ sau năm 1975. Vườn nhà gia đình thầy ở mặt tiền đường Võ Thị Sáu một địa điểm trung tâm phía nam thành phố Huế mà tôi cũng đã đến trọ nhờ ở đó nhiều lần. Nhiều sinh viên người Hoài Ân suốt những năm theo học đại học ở Huế đều ở nhờ miễn phí ở đây. Thầy cư là người đầu tiên đảm trách đào tạo học sinh giỏi toán cấp 2 ở huyện. Có một dạo thầy cư xin về Huế nhưng phải dạy ở Lăng Cô, tính đi tính lại thầy quyết định ở lại Hoài Ân đến ngày nghỉ hưu. Bề ngoài thầy Cư là một con người tềnh toàng giống như mọi người ở đây, nhưng trong những buổi tiệc tùng thầy vẫn giữ được sự chừng mực nề nếp mà thầy thừa hưởng từ gia đình và quê hương của thầy. Mấy năm trước thầy Cư vừa qua một cơn giải phẩu não hiểm nghèo, đó là ca mỗ não thử nghiệm thành công của bệnh viện trung ương Huế. Thầy bây giờ không được minh mẫn như xưa. Thầy Cư là người thầy không chỉ đã gắn bó tuổi trẻ và cuộc đời cho vùng đất Hoài Ân nghèo khổ, mà gia đình thầy cũng đã cống hiến cùng với thầy làm những điều bình dị, thầm lặng và thiêng liêng đó.
  Chị gái tôi tên là Ngẫu, đó là người chị duy nhất cùng cha mẹ với tôi. Một người anh kế tôi tên là Lương đã bị thương nặng cùng với má tôi trong một trận pháo Ca Nông  vào năm 1963 ( pháo có đường kính viên đạn 105 mm ). Các bác sĩ ở nhà thương Qui Nhơn lúc đó đa phần là người Tân Tây Lan nói tiếng Pháp, những người bạn của ba nói rằng ba tôi là người giỏi tiếng Pháp nên đã cứu sống được má tôi. Anh trai tôi hai ngày sau không chống chọi nỗi vết thương nên đã mất. Ông Ngoại đưa anh Lương về chôn ở Đất Lớn, một phần đất bên ngoại mà cha mẹ bà ngoại dành tặng cho ông bà.
  Vợ chồng chị gái tôi là chủ của một lò ấp trứng vịt, về mặt tiền bạc chị được coi như một người khá giả ở đây. Có lần tôi tặng chị chai thuốc trị giá gần triệu bạc mà tôi thường mua cho mẹ và vợ, chị tôi kiên quyết không nhận vì sợ tôi tốn tiền. Có lần tôi nhắc nhở chế độ ăn uống của gia đình chị tìm ẩn nhiều bệnh tật, chị đã xẳng giọng. Mấy năm gần đây sức khỏe của vợ chồng chị rất sa sút, bây giờ chị mới biết coi trọng lời khuyên của tôi. Gia đình chị gái tôi có ba người con, vợ chồng đứa con trai đầu cũng theo nghề anh chị và đã ở riêng, đứa con trai thứ hai đang học năm cuối đại học ở thành phố Hồ Chí Minh, đứa con gái út năm tới sẽ vào học lớp 7. Cha mẹ chồng của chị gái tôi cùng sống với gia đình anh chi, hai bác đã ngoài tám mươi.
  Anh trai thứ tư của tôi gọi là Bốn Chấn, anh Bốn mồ côi mẹ cha còn rất sớm. Có một thời gian anh Bốn vào ở với cô Bốn ở Cam Ranh vừa đi học vừa bán cà rem. Một thời gian sau anh Bốn về ở với cô Ba và ông bà Nội . Anh Bốn học đến đệ tam trường Tăng Bạt Hổ, mùa hè đỏ lửa 1972 cách mạng giải phóng anh Bốn tham gia thanh niên xung phong cho đến năm 1975. Anh Bốn  vừa bị tai nạn xe máy bị gãy xương vai, mắt anh Bốn thị lực rất kém vì trúng kíp B40 trong tăng gia sản xuất do bộ đội đánh rơi năm 1975.
  Dì Sáu chị ruột của má tôi có hai đời chồng, cả hai người chồng đều là những cán bộ tập kết, Người con trai đầu của Dì Sáu hiện ở quê nội Bồng Sơn, gia đình chồng thứ hai của Dì Sáu ở Đồng Tròn, Ân Thạnh. Dượng Sáu thứ hai này gia đình bên ngoại gọi là Sáu Trâm, Sáu Trâm sau khi tập kết là giám đốc của nhà máy cơ khí hiện đại bậc nhất của miền Bắc do Liên Xô viện trợ, Sáu Trâm xung phong vào Nam giữ chức vụ chủ tịch nông hội huyện. Việc phục bắt được Sáu Trâm là một thắng lợi của chính quyền Sài Gòn lúc đó. Sáu Trâm đứng trước một sự lựa chọn là bị tra tấn đến chết hoặc chiêu hồi. Người bạn chiến đấu duy nhất đến thăm Sáu Trâm sau ngày giải phóng là ông Hồ Kỳ Tâm, một cán bộ hàng cấp bộ, là chồng của Dì Ba, Dì Ba là chị ruột của má tôi, nhưng Dượng Ba chỉ đến thăm Sáu Trâm duy nhất có một lần.
  Lần này tôi về quê cũng là đến thắp cho Dượng Sáu Trâm nén nhang, Dượng Sáu vừa mới mất chưa đầy tháng.
  Cách nhà Dì Sáu một con sông là quê ngoại, phía sau hàng dừa bên kia sông là nhà tôi, dưới những tán dừa xanh bình yên kia có một nấm mộ nhỏ là mộ của anh trai tôi, tự nhiên nước mắt tôi cứ trào ra .( Còn tiếp )
  


Đôi lời ghi chú.

Chung — Viết bởi nhudong @ 15:16
Đôi lời ghi chú.Trên mạng thời gian gần đây có một trang weblog sex lấy tên là nhudong. Chắc chắn là không phải Như Đồng tui đây. Vậy thông báo cho các huynh đệ biết và tránh sự hiểu lầm nha. Truyền bá văn hóa đồi trụy là vi phạm luật pháp Việt Nam mà, Như Đồng tui đây không dám đâu. Không biết chừng nào có luật công bố độc quyền về đặc tên nhỉ . INTERNET sợ quá!...

Bài thơ cho Tổ Quốc tôi

Chung — Viết bởi nhudong @ 21:40

Thơ Như Đồng
Bài thơ cho Tổ Quốc
Bài thứ 3

Hai mươi năm đã im tiếng súng
Hai mươi năm vết nứt trên tường nhà chưa xóa được
Hai mươi năm Mẹ Âu Cơ nuôi đàn con thơ dại
Cha Lạc Long Quân đi mãi không về.

Hai muơi năm Mẹ chờ những đứa con nằm lại ở Trường Sơn hoặc trên vành đai chiến lược
Hai mươi năm Mẹ chờ những con tàu đắm ở ngoài khơi và những đứa con lạc loài Tổ Quốc
Hai mươi năm thịt xương những anh hùng đã thành bùn thành đất
Hai mươi năm mẹ khổ đau nhiều , Mẹ Việt Nam .


Hai mươi năm ta trở thành Chữ Đồng Tử
Tìm đâu đây di chỉ của cha ta
Dưới lòng đất sâu các vua Hùng yên nghỉ
Những nàng Tiên Dung lưu lạc phương trời.

Ta góp nhặt một gia tài hoang phế
Những Huyền Trân ra đi những anh hùng rơi lệ
Ta chắp thành câu thơ.

Ta chờ em bên non nước

Ta chờ em tuổi trẻ đã tàn phai
Ta chờ em và em đi mãi.

Ta về bên những chiến công vĩ đại
Chạm tay lên những tượng đài
Ta thành kẻ vu vơ
Hát bài ca trái tim.

1995



Cảm xúc - Bài thứ 15

Chung, thơ Như Đồng, Cảm Xúc — Viết bởi nhudong @ 10:58
Cảm xúc
Bài thứ 15 .
  Sự đời cái thiện thường thảm bại trước cái ác bởi vì cái ác có nhiều phương tiện hơn để triệt hạ đối thủ. Thiện và ác đó là một sân chơi không công bằng. Như Đồng rất sợ hải khi nghĩ đến điều này.Đây là bài thơ ghi lại những cảm xúc đó . 



Có những điều tồn tại bên ngoài lòng dũng cảm
Có những điều tồn tại bên ngoài sự sợ hãi
Có những điều tồn tại bên ngoài sự sống và cái chết
Và ta đã trở thành một người đàn ông mà không có được một lời khuyên dạy của cha .


Ta – hạ một con thú lớn nhưng không đủ sức để mang về
Đành phải về tay không
Trong lều mẹ chờ bên mâm cơm nhỏ
Những bữa cơm không có món thịt rừng .


Bao lần mẹ dặn
Đường nhiều dốc cao vực sâu
Con ham chi của núi rừng
Nắng mưa xác xơ một mái đầu dầu dãi .


Giêsu…
Con không muốn người bị đóng đinh như thế đâu …

Đã hai ngàn năm nay biết bao là phiền muộn
Chiều nay ta về nơi bãi rộng
Tìm đâu ra dấu tích .


Tìm đâu đây oan hồn Ức Trai
Phải chăng người đã dạy vợ không nghiêm
Nên phải vạ lây cả ba họ .


Lý Thông ơi ta tha thứ cho ngươi !
Nhân nghĩa ngàn năm xót xa bầu bạn
Nỗi niềm chi năm tháng cũng bạc đầu .


Hậu Nghệ bắn rơi chín mặt trời
Ta bắn rơi mặt trời nơi ta
Còn lại là mặt trời nhân gian .


Chiều nay em đi dáng em gầy
Một đời người đi qua hoa tóc buồn hiu
Tổi trẻ về đâu những tháng năm .


1999

Quà tặng

Quà tặng — Viết bởi nhudong @ 08:49
Quà tặng

Từ khi anh gặp em
Trái đất này trở nên bé nhỏ
Và vũ trụ bỗng dưng lọt thỏm trong lòng bàn tay
Anh muốn hái tặng em mặt trời để làm quà sinh nhật
Em cứ dối anh hoài cái ngày sinh nhật đó
Chỉ sợ một ngày kia nhân loại sẽ không có ánh sáng mặt trời.

Dẫu rằng em mãi chối từ
Anh vẫn tặng em vì sao Mai, sao Hôm
Là đôi mắt anh ngàn năm nhung nhớ
Đến vạn năm sau anh vẫn để dành .

Anh có cả vũ trụ bao la nhưng anh không có một xu dính túi
Từ ngày yêu em anh phát khùng điên
Anh lấy trái tim gói thành quà tặng
Tình yêu anh rất mực chân thành .

1993

Thơ và Nhà Thơ

Chung, thơ Như Đồng — Viết bởi nhudong @ 19:59

Thơ và Nhà Thơ 
          Bài này Như Đồng viết và đăng trên tuần báo Văn Nghệ thành phố Hồ Chí Minh số ra ngày 1 đến ngày 7 tháng 9 năm 1994 .

       Thơ là loại hình nghệ thuật chịu được sự mai một theo thời gian, được thể hiện dưới hình thức ngôn từ và âm nhạc của ngôn từ . Nhà thơ là người sáng tạo nên sản phẩm nghệ thuật đó .
       Lời nói của con người mang một lúc hai luồng thông tin thuộc về tư duy và thuộc về âm nhạc “ cộng hưởng ” với nhau cùng một đích diễn đạt những sắc thái tình cảm và tư duy của con người . Và thơ là những gì thuộc về tinh hoa của lời nói được hệ thống lại bằng một văn bản sáng tạo nhất .
       Thơ để đạt một tiêu chuẩn giản dị là chịu được sự mai một của thời gian phụ thuộc vào hai yếu tố tài thơ của nhà thơ và chất lượng tâm hồn , đời sống của nhà thơ .
        Mọi người sinh ra đã có năng khiếu bẩm sinh là biết làm thơ, năng khiếu đó thực ra đã có từ trong cảm xúc , suy nghĩ của lời nói . Nhưng để gọi là thơ là một con số hãn hữu.
       Thơ được mạo nhận thì rất nhiều nhưng để được gọi là thơ thì phải hội đủ những yếu tố tạo nên những đường mòn sinh học trong tâm trí con người để không bị lãng quên . Nhà thơ hơn ai hết là người nắm bắt được cái thần của ngôn từ và ý tưởng , cái thần đó là những gì vượt lên trên sự hiểu biết và rèn luyện, vượt lên trên những gì có sẵn và thường chỉ có ở các thiên tài .
       Các nhà thơ ngày xưa thường có lối hành văn cho riêng mình , tự tạo ra những  luật lệ về nhịp điệu , số chữ ,số câu ,niêm , đối , vần ,bằng trắc lâu dần thì tạo nên một số thể loại thơ. Các nhà thơ sau này thường làm theo các thể thơ đó . Có khá nhiều các nhà thơ có tài nhưng dù sao vẫn có những hạn chế về sáng tạo , về lối hành văn, ý tứ và âm nhạc của thơ .
       Yếu tố xác định tài năng đó là sự sáng tạo , Sự sáng tạo càng lớn thì tài năng càng lớn .Sự sáng tạo vượt lên trên những khuôn mẫu mực thước bình thường tạo cảm xúc , nhận thức có ấn tượng ở đó không có sự cầu kỳ sáo rỗng .Sự sáng tạo thuộc về nhận thức cái đẹp , đó là bi , hùng , tinh tế sâu sắc, đau khổ ,cao cả và những kỳ quan của ý tưởng .
      Thơ làm rung động tình cảm của con người ở những cung bật tinh tế và sâu sắc nhất và vì thế mà trong thơ thật sự không có sự giả tạo .Thơ là tâm sự của nhà thơ với chính mình .
       Sự chân thật của thơ ca không có nghĩa là sao chép y nguyên những sự thật ở ngoài đời mà nó được sàng lọc hư cấu tạo những hình tượng tiêu biểu nhất , điển hình nhất , đặc trưng nhất  và ấn tượng nhất . Thơ là những giá trị thiêng liêng của nhà thơ với lịch sử và đời sống .
       Chất lượng tâm hồn và đời sống nhà thơ là phần quan trọng tạo nên chất lượng thơ. Các nhà thơ thường trãi qua nhũng hoàn cảnh đặc biệt tạo dấu ấn trong thơ của họ . Sự tinh tế giúp cho họ phát hiện những điều đẹp đẽ sâu kín nhất trong tâm hồn . Nếu là người có đời sống gian nan thì họ hiểu được những điều sâu săc hơn, nếu là người trãi qua đau khổ thì đau khổ của họ cũng nhiều hơn .
 
      Nhà thơ là con người mà trong tâm hồn , tình cảm , tư duy đều thuộc về cái đẹp và đấu tranh cho cái đẹp . Ở đó không có cái xấu, cái ác .
      Nhà thơ cũng là người mang trong mình yếu tố lãng mạng và cách mạng tạo sự đột phá về nhận thức và tư tưởng hướng tới sự tiến bộ , hoàn thiện và tự do .
      Thơ và nhà thơ là sự gắn liền thiên mệnh giữa tâm hồn và tài năng không có sự lựa chọn . Thơ hiện nay mất dần đi bạn đọc và những người ái mộ chẳng qua các nhà thơ không hội đủ những điều kiện đó .
                                                      Sài Gòn 8/1994

http://nhudong.blogspot.com/
     

Thơ tặng nhà chính trị lão thành Mai Chí Thọ

Chung, thơ Như Đồng — Viết bởi nhudong @ 13:10

    Trước đây tôi đã nhiều lần gặp nhà lão thành chính trị Mai Chí Thọ (Đã mất, nguyên phó bí thư trung ương cục miền Nam phụ trách miền Đông Nam bộ ,bộ trưởng bộ công an , tôi đã tặng ông hai tập thơ : “ Tượng đài cho mẹ , tượng đài cho em ” và “ Khi ta phát hiện ra mình ” . Một lần trong một buổi đại tiệc ông đến gần tôi và nói : “ Như Đồng đúng là một nhà thơ … ”.
    Trong tiệc đám cưới của gia đình một người bạn , một đám cưới rất dân dã trên đường 26/3 Gò Vấp đó là dịp giáp tết của năm 2001, tôi lại gặp được nhà chính trị lão thành Mai Chí Thọ ở đây . Sẵn có thiệp tôi chép tặng Mai Chí Thọ những câu thơ nguyên văn như sau :
    
Thơ tặng nhà chính trị lão thành Mai Chí Thọ 

Ta về thăm nghĩa trang Trường sơn
Những con người và những tên tuổi
Những con người đã thành đá bia và những con người thành đất .
Sông chảy mãi về đâu sông Bến Hải
Đến ngày nao trôi dạt hết đau thương .

1/2001
   Rất bất ngờ nhận ra một người quen . Mai Chí Thọ nói rằng : - Chú  vừa mới mỗ não , đau đầu lắm .Sau đó ông cầm lấy thiệp chúc mừng của tôi .



        


Khi con người phát hiện ra mình

Chung, Khi con người phát hiện ra mình — Viết bởi nhudong @ 23:21
 Khi con người phát hiện ra mình 
  
Đây không phải là một bài thơ bình thường .Thực chất đây là bản tuyên ngôn về con người do người Việt Nam viết .Nó là sự kết hợp bởi những tinh hoa của các nguồn tư tưởng triết học và niềm tin tuyệt đối ở phẩm chất tốt đẹp của con người . Được thể hiện bằng loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất đó là thơ ca .


Thượng Đế sáng tạo ra thế giới và con người nhưng con người còn cao cả hơn Thượng Đế bởi vì con người biết tha thứ cho sự không hoàn thiện của thế giới đó và tha thứ cho những lỗi lầm của chính bản thân con người.

Thượng Đế sáng tạo ra thế giới và con người nhưng con người còn vĩ đại hơn Thượng Đế bởi vì con người biết cải tạo thế giới đó và cải tạo chính bản thân con người.

Từ trong đấu tranh con người biết tạo cho mình sức mạnh:
Sức mạnh chiến thắng sự dã man
Sức mạnh làm nên đạo lý
Sức mạnh thoát khỏi sự nô lệ .

Trong sự sinh tồn con người đã trót sinh ra những kẻ hèn hạ .
Trả giá cho sự sỉ nhục đó con người tạo nên những con người vĩ đại . 

1990 – 1995
    Trong bài này giáo sư mỹ học Lê Ngọc Trà góp ý là dùng từ “sỉ nhục” là hơi nặng , nhưng nếu thay thế từ “ sỉ nhục ”bằng từ “ mất mát ” hay một từ nào đó sẽ làm yếu đi sức mạnh của câu thơ rất nhiều . Cái hùng cũng là cái đẹp mà .



Một ngày ta xa nhau

Chung, thơ Như Đồng, Một ngày ta xa nhau — Viết bởi nhudong @ 00:27
Một ngày ta xa nhau      
   Bài thơ này ông Khai Trí ( đã mất ) chọn trong tuyển tập:  THƠ TÌNH VIỆT NAM VÀ THẾ GIỚI CHỌN LỌC  . Nhà xuất bản Thanh Niên 1998 . “Một ngày ta xa nhau” là bài thơ thường thường . Có lẽ đây là mục đích để ghi danh tên tuổi của mình vào tuyển tập thơ mà ông chọn,  hơn là đánh giá về tài năng . Năm 1998 là những năm tháng cam go của mình .Xin viết lên đây sự tôn kính và biết ơn một con người đàng hoàng như ông Khai Trí .


Một ngày ta xa nhau
Là bình minh biến mất
Hoàng hôn giăng trái đất
Nhòa sắc tươi muôn màu .

Một ngày ta xa nhau
Lòng anh như chết lặng
Và con tim trống vắng
Giữa người đời đông vui .

Một ngày ta xa nhau
Là một ngày cách trở
Con tim đầy thương nhớ
Vắt cạn nỗi buồn đau .

Một ngày ta xa nhau
Là hoàng hôn trước mặt
Và nụ cười chợt tắt
Một ngày … ta xa nhau !...

1988

Ành chụp kỷ niệm với ông Khai Trí năm 1998

«Trước   1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12  Sau»

Powered by vnWeblogs