Bài thơ cho Tổ Quốc tôi - Bài thứ 3

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Thơ Như Đồng
Bài thơ cho Tổ Quốc  
                                                          
 Bài thứ 3 

Hai mươi năm đã im tiếng súng
Hai mươi năm vết nứt trên tường nhà chưa xóa được
Hai mươi năm Mẹ Âu Cơ nuôi đàn con thơ dại
Cha Lạc Long Quân đi mãi không về. 


Hai muơi năm Mẹ chờ những đứa con nằm lại ở Trường Sơn hoặc trênvành đai chiến lược
Hai mươi năm Mẹ chờ những con tàu đắm ở ngoài khơi và những đứa con lạc loài Tổ Quốc
Hai mươi năm thịt xương những anh hùng đã thành bùn thành đất
Hai mươi năm mẹ khổ đau nhiều Mẹ Việt Nam .


Hai mươi năm ta trở thành Chữ Đồng Tử
Tìm đâu đây di chỉ của cha ta
Dưới lòng đất sâu các vua Hùng yên nghỉ
Những nàng Tiên Dung lưu lạc phương trời.


Ta góp nhặt một gia tài hoang phế
Những Huyền Trân ra đi những anh hùng rơi lệ
Ta chắp thành câu thơ.
 


Ta chờ em bên non nước
Ta chờ em tuổi trẻ đã tàn phai
Ta chờ em và em đi mãi.

Ta về bên những chiến công vĩ đại
Chạm tay lên những tượng đài
Ta thành kẻ vu vơ
Hát bài ca trái tim. 

1995

More...

Ấn tượng : Trần Bạch Đằng 4

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

 

Tháng 7 năm 1992 tôi vào Sài Gòn tôi mang rất nhiều tranh và quyết tâm ở lại thành phố này hai tháng sau tôi mang bản thảo tập thơ " Khi ta phát hiện ra mình " đến nộp cho nhà xuất bản Trẻ một nhà xuất bản thuộc sự quản lý của thành đoàn thành phố Hồ Chí Minh nhà xuất bản này được coi như một công cụ tuyên truyền của đảng cộng sản từ "công cụ" này là lời trong nguyên văn từ một lá thư của thành ủy được in thành một tấm ba nô lớn dựng ở tiền sảnh nhà xuất bản.
     Tôi không quen biết ai ở nhà xuất bản Trẻ người tiếp tôi là anh Chinh Văn một nhà thơ dáng vóc nhỏ bé nhưng gan dạ anh Chinh Văn là dân biệt động thành và ở tù Côn Đảo tám năm đến ngày 30 tháng tư năm 1975. Anh Chinh Văn trả lời bản thảo của tôi là rất ấn tượng nhưng có nhiều chỗ còn vụng và anh Chinh Văn nói rằng đã đưa vào kế hoạch của nhà xuất bản. 

     Tập thơ lần lửa ba lần kế hoạch tháng vẫn chưa có giấy phép. Anh Chinh Văn nói rằng trước đây anh đã nỗi khùng đánh anh Hoàng Phủ Ngọc Phan khi anh là tổng biên tập nên bị làm khó dễ hơi lâu một chút chứ không sao đâu.

     Người bạn nữ họa sĩ đồng nghiệp với tôi trong xưởng họa của Nhật là Hoài Anh Hoài Anh là người bà con cùng họ với anh Phan. Hoài Anh giúp tôi đến gặp anh Phan một tuần sau thì tôi nhận được giấy phép tập thơ. Người bạn hồn nhiên trong sáng giúp tôi qua được cửa ải này.

     Năm 1996 tôi là người viết báo tự do những bài báo của tôi được đăng trên các tờ Sài Gòn giải phóng Thanh niên kinh tế Sài gòn ...  . giờ đây tôi thấy một cái gì đó đang gây khó khăn cho tôi. Tôi đứng trước nguy cơ thất nghiệp và bị đánh bật khỏi Sài Gòn. Anh Hoàng Phủ Ngọc Phan có đặt tôi vẽ một bức tranh và trả tiền trước cho tôi tôi biết ơn anh Phan về thiện ý này. Có những người anh người bạn làm trong các báo khi gặp tôi có người cho tôi tiền và bảo tôi trốn đi. Không có lệnh truy nã nào với tôi nhưng tôi trốn đi vì những nguy hiểm có thể sẽ xảy ra với tôi. Tôi một nhà thơ giữa phố chợ Sài Gòn trở thành một kẻ ăn xin lòng tốt của bạn bè.
   Với số vốn ít ỏi của gia đình tôi mua một lô đất cất một ngôi nhà tạm bợ ở Gò Vấp tôi đưa mẹ từ Bình Định vào sống với tôi và tôi cưới vợ. Sau này vợ tôi về sống với tôi mới biết tôi là một nhà thơ.
    Khi cu Đức con trai đầu của tôi hơn một tuổi tôi viết cho Trần Bạch Đằng một lá thư mà đằng sau những lời lẽ là một ngụ ý tỏ sự biết ơn rằng ông đã không để xảy ra một việc gì bức hại đến tôi.
     Một ngày của năm 2000 tôi đến gặp anh Hoàng Phủ Ngọc Phan và đề nghị xuất bản tập thơ của tôi. Vì rằng anh Chinh Văn lúc này đã về hưu nên anh Hoàng Phủ Ngọc Phan trực tiếp nhận bản thảo và biên tập.
     Nửa tháng sau thì tập thơ có giấy phép anh Phan đưa bản thảo tập thơ của tôi mà anh đã biên tập và anh ký tên trên từng trang bản thảo. Tôi đọc lại bản thảo và sửa chữa những chỗ có thể gây sốc mà  anh Phan đã đánh dấu nhưng phải truyền tải được suy nghĩ của mình.Trong tập thơ nộp cho nhà xuất bản tôi cũng đã gác lại một số bài đề cập những vấn đề nóng của đất nước.
    Sau khi đã hoàn tất công việc biên tập tập thơ lấy tên là: " Thơ của núi đồi và dòng sông ". Anh Phan nói với tôi rằng sẽ đề nghị nhà văn Trần Bạch Đằng viết đề tựa tập thơ. Tôi hiểu rằng anh Phan chỉ là người truyền đạt một thành ý nữa của Trần Bạch Đằng đối với tôi.
    Đây là một ân huệ quá lớn đối với một nhà thơ trẻ như tôi. Và tôi biết mình sẽ được những gì và mất những gì. Ở đời... đừng vội nhận những gì chưa thuộc về mình và cũng đừng vứt bỏ những gì sẽ thuộc về mình đó là lẽ sống của người biết mình và biết tôn trọng mình.
    Tôi nhớ hai câu thơ của nhà thơ Trần Dần:
                   Thưở ấy bầu trời thấp
                    Cánh chim cũng hèn hạ.
    ( còn nữa)

    

   

    

    

   
   

    

    
    

More...

Bài thơ cho Tổ Quốc tôi - Bài thứ hai

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Bài thơ cho Tổ Quốc tôi
                                                                      Bài thứ 2 

Hỡi những kẻ còn sót lại qua những năm dài chiến tranh
Hỡi những đứa trẻ mồ côi
Dưới vết trượt của thần thánh
Dưới vực sâu đau khổ của nhân dân
Lịch sử...
Thẩm định của giá trị.


Hai mươi năm
Hận thù đã phôi pha
Và những chứng nhân chờ ngày phán xét .


Ta không nhìn thấy nhau qua những non cao hận thù
Ta không nhìn thấy nhau qua những vực sâu mất mát .


Bên kia dãy núi mờ xa
Hỡi con chim lạc loài kêu tiếng kêu oan khốc
Là quê hương tôi .
Hỡi người mẹ khổ đau ngồi ôm tượng đài hóa đá
Là tổ quốc tôi.

1995

More...

Bài thơ cho Tổ Quốc tôi - Bài thứ nhất

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Bài thơ cho Tổ Quốc tôi
                                                        Bài thứ nhất . 

Tôi là công dân của một nước nghèo
Là chàng trai của một nước nghèo 
 
Bên kia sự khổ đau và nghèo nàn là Tổ Quốc tôi
Con đường dài của chiến tranh và hận thù là dân tộc tôi .

Núi đồi mênh mông xơ xác là mồ của cha tôi
Nước xanh mặn mòi sông biển là nước mắt của mẹ tôi . 
 

Tổ Quốc tôi
Có một thời ...
Người dũng cảm bị nghiền nát bởi chiến tranh .

Dân tộc tôi  
Một dân tộc anh hùng một dân tộc nghèo khổ
Ba mươi năm qua Mẹ buồn đau về một cuộc chiến tranh
Một cuộc chiến tranh được tiến hành bằng xương máu của người Việt Nam .


Chiến tranh đi qua người ta người ta xây dựng tượng đài cho Mẹ từ những vỏ đạn của chiến tranh trên khắp miền đất nước .
Lòng Mẹ là những giọt nước mắt của quê hương là những vành khăn tang của xứ sở .
Chiến tranh đã thành dĩ vãng
Lòng Mẹ vẫn còn đau .
 


Anh chờ em
Dưới những cao ốc xa hoa
Sương thấm ướt xác thân anh lạnh buốt
Anh viết ra thành những câu thơ
Để mai kia
Nhớ mãi một thời
Từ nỗi đau của một nước nghèo và sự trắng trong của người đẹp . 

1995 .    
  

More...

Uống rượu một mình

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Thơ Như Đồng 

Uống rượu một mình 
 

Lòng ham muốn đến tận cùng
Khi uống rượu cũng chỉ uống bằng một chiếc cốc
Trong buổi mênh mông tiệc tùng
Ta cũng chỉ ngồi bằng một chiếc ghế .  

Ta thương con đò chiều nay sao vắng khách
Ta thương ngôi sao trong đêm mây mù
Dòng sông lặng im đâu phải dòng sông không chảy
Núi đứng bơ vơ mà núi cứ cao hoài
Sông sâu một đời trôi đi vạn dặm
Núi đứng ngàn đời núi đứng để nghiêng sông .  

Uống với ta hỡi viên gạch nơi thành cổ
Uống với ta hỡi sông sâu
Uống cho say mới hết cái tình
Uống với tình mới biết chén rượu say . 

1999



Tranh chấp ở giáo xứ Thái Hà : chính sách đất đai còn bất cập


More...

Hành trình xuyên Việt - Về miền Trung

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

 

  Hành trình xuyên Việt - Về miền Trung

  Mình sinh ra ở vùng quê bé nhỏ hẻo lánh ở của miền Trung từ nhà mình đến quốc lộ Một chạy qua phải đến 15 km . Lũ trẻ bọn mình hồi nhỏ ít đứa được thấy xe lửa mặc dù hàng đêm chúng nghe được tiếng những đoàn tàu xình xịch chạy qua. Có một lần bọn trẻ chúng mình rủ nhau đi bộ xuống cầu Dợi chỉ một mục đích đơn giản thôi là nhìn thấy được một đoàn xe lửa chạy qua.
  Có những gia đình nghèo mà con cái đều hiếu thảo kính yêu cha mẹ mình yêu quê hương mình đó là một lẽ tự nhiên chân thật trong tâm hồn mỗi con người chúng ta.
  Hè năm nay mình quyết định dẫn cu Đức về thăm quê nội ngoại đó là một hành trình xuyên Việt dài 2000 cây số đi qua nhiều thành phố và làng mạc. Một chuyến đi dài ngày hao tổn nhiều sức lực. Cuộc hành trình này ba và con mỗi người đem theo ba bộ đồ và một áo lạnh thuốc trị nhiễm trùng tiêu hóa thuốc cảm thuốc trị nhức mỏi thuốc chống ói khi đi tàu xe một chai dầu gió và một máy ảnh.
   Buổi chiều ba và con đi xe buýt xuống bến xe miền Đông sau đó đi xe chất lượng cao về Bình Định. Đi xe chất lượng cao được bao ăn và nước uống. Sáng hôm sau thì về đến cầu Dợi một địa điểm thuộc huyện Hoài Nhơn Bình Định.
Ăn sáng ở cầu Dợi 
Ăn sáng ở cầu Dợi - món bún giò ở đây rẻ ngon và cay

đám cưới miền quê
Đám cưới miền quê

chi tôi

dì sáu

Dì sáu
  
   Từ cầu Dợi về thị trấn Tăng Bạt Hổ 30 ngàn tiền xe ôm nhưng hai ba con phải về nhanh Ân Tường để kịp dự đám cưới tiền xe ôm là 50 ngàn. Xe đi qua thung lũng xung quanh núi là núi những dãy núi trùng điệp chồng lên nhau. Tôi chỉ tay về một hẻm núi xa nói với cu Đức đó là dôc Bà Bơi xã Bok Tới một địa danh đã sinh ra sư đoàn 3 Sao Vàng thiện chiến. Một sư đoàn chủ chốt trong việc phòng thủ tuyến biên giới phía Bắc trong chiến tranh biên giới Việt - Trung và đã gây ra những thiệt hại nặng nề cho quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc anh em mà đến hôm nay trong những hồi ức chiến tranh từ phía bên họ còn bốc mùi nể sợ. Phần lớn lính của sư đoàn 3 Sao Vàng lúc đó là được tuyển từ vùng đất Bình Định này. Nhớ lại cậu hai Nghiệp là lính của chế độ Sài Gòn ngượng ngùng ngồi vào hàng ghế danh dự trong ngày lễ quốc khánh vì có con trai hy sinh trong chiến tranh biên giới năm nào mà sao tôi cứ thấy ngùi ngùi.
  Đám cưới miền quê mà có nhiều xe hơi đời mới đắt tiền nó khác biệt với con người nhà cửa quê hương nghèo nàn.
  Thị trấn Tăng Bạt Hổ là thị trấn huyện lỵ của huyện Hoài Ân Tăng Bạt Hổ là tác giả của phong trào Đông Du mà hai lành tụ đó là nhà yêu nước Phan Bội Châu và hoàng thân Cường Để.Nơi sinh của Tăng Bạt Hổ thuộc làng An Thường Xã Ân Thạnh Hoài Ân Bình Định. Hoài Ân cũng là quê hương của tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu.
  Có hai thằng bạn mà tôi ghé thăm đầu tiên một thằng tên là Hòa kỹ sư nông nghiệp làm ở phòng khuyến nông huyện hắn là một tên thâm trầm ít nói không phóng khoáng lắm trong việc chi xài. Tên kia là Tân là giáo viên trường cấp hai trường thị trân trước đây Tân dạy toán ở trường cấp 3 huyện sau đó bị giảm biên chế mới xin dạy lại bảy tám năm nay. Trong nhà Tân có treo nhiều bằng khen giấy khen dạy giỏi mà người ký là thằng Lim trưởng phòng giáo dục học sau hắn một năm. Tân còn có nghề võ và là thầy dạy võ nỗi tiếng ở đây.Vợ Tân là con nhà nề nếp. Tân một ông thầy văn võ song toàn và cũng là người có nếm đủ mùi vị dân đen miền cao. Mấy thằng tui rủ nhau đi một chầu thịt cầy Truông Sỏi.( còn tiếp )


   Có một người thầy mà lần nào về quê tôi cũng đều ghé thăm đó là thầy Cư. Thầy Cư về dạy học ở Hoài Ân từ sau năm 1975. Vườn nhà gia đình thầy ở mặt tiền đường Võ Thị Sáu một địa điểm trung tâm phía nam thành phố Huế mà tôi cũng đã đến trọ nhờ ở đó nhiều lần. Nhiều sinh viên người Hoài Ân suốt những năm theo học đại học ở Huế đều ở nhờ miễn phí ở đây. Thầy cư là người đầu tiên đảm trách đào tạo học sinh giỏi toán cấp 2 ở huyện. Có một dạo thầy cư xin về Huế nhưng phải dạy ở Lăng Cô tính đi tính lại thầy quyết định ở lại Hoài Ân đến ngày nghỉ hưu. Bề ngoài thầy Cư là một con người tềnh toàng giống như mọi người ở đây nhưng trong những buổi tiệc tùng thầy vẫn giữ được sự chừng mực nề nếp mà thầy thừa hưởng từ gia đình và quê hương của thầy. Mấy năm trước thầy Cư vừa qua một cơn giải phẩu não hiểm nghèo đó là ca mỗ não thử nghiệm thành công của bệnh viện trung ương Huế. Thầy bây giờ không được minh mẫn như xưa. Thầy Cư là người thầy không chỉ đã gắn bó tuổi trẻ và cuộc đời cho vùng đất Hoài Ân nghèo khổ mà gia đình thầy cũng đã cống hiến cùng với thầy làm những điều bình dị thầm lặng và thiêng liêng đó.
  Chị gái tôi tên là Ngẫu đó là người chị duy nhất cùng cha mẹ với tôi. Một người anh kế tôi tên là Lương đã bị thương nặng cùng với má tôi trong một trận pháo Ca Nông  vào năm 1963 ( pháo có đường kính viên đạn 105 mm ). Các bác sĩ ở nhà thương Qui Nhơn lúc đó đa phần là người Tân Tây Lan nói tiếng Pháp những người bạn của ba nói rằng ba tôi là người giỏi tiếng Pháp nên đã cứu sống được má tôi. Anh trai tôi hai ngày sau không chống chọi nỗi vết thương nên đã mất. Ông Ngoại đưa anh Lương về chôn ở Đất Lớn một phần đất bên ngoại mà cha mẹ bà ngoại dành tặng cho ông bà.
  Vợ chồng chị gái tôi là chủ của một lò ấp trứng vịt về mặt tiền bạc chị được coi như một người khá giả ở đây. Có lần tôi tặng chị chai thuốc trị giá gần triệu bạc mà tôi thường mua cho mẹ và vợ chị tôi kiên quyết không nhận vì sợ tôi tốn tiền. Có lần tôi nhắc nhở chế độ ăn uống của gia đình chị tìm ẩn nhiều bệnh tật chị đã xẳng giọng. Mấy năm gần đây sức khỏe của vợ chồng chị rất sa sút bây giờ chị mới biết coi trọng lời khuyên của tôi. Gia đình chị gái tôi có ba người con vợ chồng đứa con trai đầu cũng theo nghề anh chị và đã ở riêng đứa con trai thứ hai đang học năm cuối đại học ở thành phố Hồ Chí Minh đứa con gái út năm tới sẽ vào học lớp 7. Cha mẹ chồng của chị gái tôi cùng sống với gia đình anh chi hai bác đã ngoài tám mươi.
  Anh trai thứ tư của tôi gọi là Bốn Chấn anh Bốn mồ côi mẹ cha còn rất sớm. Có một thời gian anh Bốn vào ở với cô Bốn ở Cam Ranh vừa đi học vừa bán cà rem. Một thời gian sau anh Bốn về ở với cô Ba và ông bà Nội . Anh Bốn học đến đệ tam trường Tăng Bạt Hổ mùa hè đỏ lửa 1972 cách mạng giải phóng anh Bốn tham gia thanh niên xung phong cho đến năm 1975. Anh Bốn  vừa bị tai nạn xe máy bị gãy xương vai mắt anh Bốn thị lực rất kém vì trúng kíp B40 trong tăng gia sản xuất do bộ đội đánh rơi năm 1975.
  Dì Sáu chị ruột của má tôi có hai đời chồng cả hai người chồng đều là những cán bộ tập kết Người con trai đầu của Dì Sáu hiện ở quê nội Bồng Sơn gia đình chồng thứ hai của Dì Sáu ở Đồng Tròn Ân Thạnh. Dượng Sáu thứ hai này gia đình bên ngoại gọi là Sáu Trâm Sáu Trâm sau khi tập kết là giám đốc của nhà máy cơ khí hiện đại bậc nhất của miền Bắc do Liên Xô viện trợ Sáu Trâm xung phong vào Nam giữ chức vụ chủ tịch nông hội huyện. Việc phục bắt được Sáu Trâm là một thắng lợi của chính quyền Sài Gòn lúc đó. Sáu Trâm đứng trước một sự lựa chọn là bị tra tấn đến chết hoặc chiêu hồi. Người bạn chiến đấu duy nhất đến thăm Sáu Trâm sau ngày giải phóng là ông Hồ Kỳ Tâm một cán bộ hàng cấp bộ là chồng của Dì Ba Dì Ba là chị ruột của má tôi nhưng Dượng Ba chỉ đến thăm Sáu Trâm duy nhất có một lần.
  Lần này tôi về quê cũng là đến thắp cho Dượng Sáu Trâm nén nhang Dượng Sáu vừa mới mất chưa đầy tháng.
  Cách nhà Dì Sáu một con sông là quê ngoại phía sau hàng dừa bên kia sông là nhà tôi dưới những tán dừa xanh bình yên kia có một nấm mộ nhỏ là mộ của anh trai tôi tự nhiên nước mắt tôi cứ trào ra .( Còn tiếp )
  

More...

Đôi lời ghi chú.

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Đôi lời ghi chú.Trên mạng thời gian gần đây có một trang weblog sex lấy tên là nhudong. Chắc chắn là không phải Như Đồng tui đây. Vậy thông báo cho các huynh đệ biết và tránh sự hiểu lầm nha. Truyền bá văn hóa đồi trụy là vi phạm luật pháp Việt Nam mà Như Đồng tui đây không dám đâu. Không biết chừng nào có luật công bố độc quyền về đặc tên nhỉ . INTERNET sợ quá!...

More...

Bài thơ cho Tổ Quốc tôi

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Thơ Như Đồng
Bài thơ cho Tổ Quốc
Bài thứ 3

Hai mươi năm đã im tiếng súng
Hai mươi năm vết nứt trên tường nhà chưa xóa được
Hai mươi năm Mẹ Âu Cơ nuôi đàn con thơ dại
Cha Lạc Long Quân đi mãi không về.

Hai muơi năm Mẹ chờ những đứa con nằm lại ở Trường Sơn hoặc trên vành đai chiến lược
Hai mươi năm Mẹ chờ những con tàu đắm ở ngoài khơi và những đứa con lạc loài Tổ Quốc
Hai mươi năm thịt xương những anh hùng đã thành bùn thành đất
Hai mươi năm mẹ khổ đau nhiều Mẹ Việt Nam .


Hai mươi năm ta trở thành Chữ Đồng Tử
Tìm đâu đây di chỉ của cha ta
Dưới lòng đất sâu các vua Hùng yên nghỉ
Những nàng Tiên Dung lưu lạc phương trời.

Ta góp nhặt một gia tài hoang phế
Những Huyền Trân ra đi những anh hùng rơi lệ
Ta chắp thành câu thơ.

Ta chờ em bên non nước

Ta chờ em tuổi trẻ đã tàn phai
Ta chờ em và em đi mãi.

Ta về bên những chiến công vĩ đại
Chạm tay lên những tượng đài
Ta thành kẻ vu vơ
Hát bài ca trái tim.

1995


More...

Cảm xúc - Bài thứ 15

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Cảm xúc
Bài thứ 15 .
  Sự đời cái thiện thường thảm bại trước cái ác bởi vì cái ác có nhiều phương tiện hơn để triệt hạ đối thủ. Thiện và ác đó là một sân chơi không công bằng. Như Đồng rất sợ hải khi nghĩ đến điều này.Đây là bài thơ ghi lại những cảm xúc đó . 



Có những điều tồn tại bên ngoài lòng dũng cảm
Có những điều tồn tại bên ngoài sự sợ hãi
Có những điều tồn tại bên ngoài sự sống và cái chết
Và ta đã trở thành một người đàn ông mà không có được một lời khuyên dạy của cha .


Ta – hạ một con thú lớn nhưng không đủ sức để mang về
Đành phải về tay không
Trong lều mẹ chờ bên mâm cơm nhỏ
Những bữa cơm không có món thịt rừng .


Bao lần mẹ dặn
Đường nhiều dốc cao vực sâu
Con ham chi của núi rừng
Nắng mưa xác xơ một mái đầu dầu dãi .


Giêsu…
Con không muốn người bị đóng đinh như thế đâu …

Đã hai ngàn năm nay biết bao là phiền muộn
Chiều nay ta về nơi bãi rộng
Tìm đâu ra dấu tích .


Tìm đâu đây oan hồn Ức Trai
Phải chăng người đã dạy vợ không nghiêm
Nên phải vạ lây cả ba họ .


Lý Thông ơi ta tha thứ cho ngươi !
Nhân nghĩa ngàn năm xót xa bầu bạn
Nỗi niềm chi năm tháng cũng bạc đầu .


Hậu Nghệ bắn rơi chín mặt trời
Ta bắn rơi mặt trời nơi ta
Còn lại là mặt trời nhân gian .


Chiều nay em đi dáng em gầy
Một đời người đi qua hoa tóc buồn hiu
Tổi trẻ về đâu những tháng năm .


1999

More...

Quà tặng

By Nguyễn Như Đồng - Sài Gòn - Việt Nam

Quà tặng

Từ khi anh gặp em
Trái đất này trở nên bé nhỏ
Và vũ trụ bỗng dưng lọt thỏm trong lòng bàn tay
Anh muốn hái tặng em mặt trời để làm quà sinh nhật
Em cứ dối anh hoài cái ngày sinh nhật đó
Chỉ sợ một ngày kia nhân loại sẽ không có ánh sáng mặt trời.

Dẫu rằng em mãi chối từ
Anh vẫn tặng em vì sao Mai sao Hôm
Là đôi mắt anh ngàn năm nhung nhớ
Đến vạn năm sau anh vẫn để dành .

Anh có cả vũ trụ bao la nhưng anh không có một xu dính túi
Từ ngày yêu em anh phát khùng điên
Anh lấy trái tim gói thành quà tặng
Tình yêu anh rất mực chân thành .

1993

More...